Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

NGƯỜI VÀ NGỢM.
I-Ngẫu nhiên
Quán café Đầu Ngõ ,
Buổi sáng cuối mùa thu,trời vẫn còn mờ sương ,màn đêm dường như chưa muốn ra đi .Người-tên hắn là Người,chả biết từ đâu,và ai đã đặt cho hắn như vậy –sáng nay; vẫn như mọi buổi sáng,như mọi cái khởi đầu của mọi sự khởi đầu,bên ly café đen hun hút hố sâu cuộc đời.Hắn đang ngất ngưỡng với cái gọi là “đỉnh cao trí tuệ” –hắn thường nghĩ như vậy- ở đâu đó trong màn sương mờ mờ ảo ảo.Có lúc người ta thấy hắn gật gật gù gù như đang đắc ý điều gì đó.Thời gian vẫn trôi qua,những giọt café vẫn ì ạch ,sương mờ vẫn mờ sương .
Sáng hôm nay, khác hẳn mọi khi,mặt trời dường như đang còn say ngủ,hẳn là đã vất vả sau đêm dài vật lộn với cái trần gian chỉ thích bóng tối u mê ám muội này .Ôi!vân vân và vân vân…
-Đang tơ tưởng à ?-vừa bước vào quán Ngợm (tên gã này là Ngợm,cũng chả biết từ đâu và do ai ?) đã la lên.
-Tơ với chả tưởng ,mây với chả gió ,café’ thôi-Người đáp.
-Nhìn bản mặt là biết đang mơ chuyện thiên đàng mà !-vừa nói Ngợm vừa ngồi xuống ,đối diện.
-Mơ gì,tớ đang muốn  thành người…vĩ đại,nhà văn ,nhà thơ chẳng hạn.
-Viết văn à ? sao ông không thử viết đi ,dường như Henry Miller đã từng nói như vậy -Ngợm trả lời.
-Biết,nhưng mà khó kinh khủng! Tớ đã mơ từ bao năm nay về cái việc này,bao nhiêu cái hay với ho,hen với suyển,siêu với việt,vĩ với đại,dại với khôn,ngôn với chả ngữ,chữ với lời, trời với đất vẩn vơ vơ vẫn trên đời này thiên hạ đã ói ra cả rồi !-Người chán nản trả lời.
-Sao ông không thử viết đi ? Ngợm hỏi.
-Người:   Bằng cách nào ?
-Ngợm:Dễ như…ăn ớt.
-Người:   ??? Này nhé : Ông dùng một cái rỗ ,rỗ lớn nhé ,mình làm chuyện lớn mà,ông cho vào đấy tất cả các chữ cái.Rồi ông sàng ,ông sẩy ,ông nẩy ,ông tung ,ông vung ,ông hứng,ông xào ,ông nấu ,ông xù,ông chiên gì gì đó vân vân và vân vân.Ông sẽ có những cái gọi là “tác phẩm tuyệt vời để đời để đại đấy”Ngợm vung tay giảng giãi như bậc thầy,một giáo sư giáo tử,bằng tiến bằng lùi bằng sĩ bằng tốt của một trường siêu siêu Đại học siêu siêu đẵng cấp.
-Người:Ông muốn nói chuyện ngẫu nhiên à ?
-Ngợm :Ngẫu với chả nhiên,bất với chả chợt quái gì cũng vậy .Mọi sự cứ coi như nó đang là.Từ cái vũ trụ bao la bát ngát mênh mông thiên thu bất tận,có thủy không chung ,có chung không thủy,cho đến cỏ hoa đồng nội èo uột lang thang,cho đến cái con vật người ô uế trầm luân,u mê ủ dột,bồng bột ngu ngơ, mơ  mơ màng màng, huyền huyền nhiệm nhiệm của ông ,thiên hạ đều cho là ngẫu nhiên thay thảy ,thì  sá gì mấy cái gọi là “những ang áng văn chương bất hủ hay tuyệt tuyệt tác phẩm tác vật để đời để chơi…”
-Người,có vẻ say mê gật gù :vậy à!!!
-Ngợm : chính xác !
-???
-Ngợm lý lẽ :Ông thử nhìn lại nhìn đi,nhìn ra ngó vào ,nhìn lên trông xuống vào cái đất nước bốn ngàn năm văn hiến này coi ?Bao nhiên đức ông tiến sĩ,bao nhiêu đức ngài vĩ đại,những nhà văn chương tuyệt thế như giai nhân,những bậc uyên bác uyên nguyên chưa khai chưa mở,những chú từ điển,những o sử gia ,những bà giáo dục …mà kết quả là gì? là những đại tuyệt tác phẩm sau khi xào nấu,là đạo văn ,là sao chép,là lai ghép,là bùa phép,vân vân và vân vân...
- Người ,lúc này mới đứng lên,trời đã sáng ,phán một câu xanh rờn tàu lá :
-Hay tuyệt !Hơn bất kì tác phẩm nào,thank you !
                                                          CUỐI THU ,THỨ BẢY NGÀY 03/10/2015