Thứ Tư, 20 tháng 4, 2022

 TIỄN THẦY

TIỄN THẦY VÀO CÕI THIÊN THU,
BÊN LỜI AI ĐIẾU BUỒN RU HỒN NGƯỜI;
CÓ LỜI CHIA SẼ NIỀM ĐAU,
ƠN SÂU NGHĨA NẶNG,CÚI ĐẦU GHI SÂU.
TRỜI XANH NHƯ NHỎ LỆ SẦU,
ĐẤT HOANG KHÉP LẠI,NHỊP CẦU CHIA ĐÔI.
THẦY ĐI,THẦY ĐÃ ĐI RỒI,
TRƯỜNG XƯA BẠN CŨ MỘT THỜI PHÔI PHA
VỀ ĐÂY NHƯ BÓNG CHIM QUA,
DÂNG LỜI THƯƠNG TIẾC,XÓT XA PHẬN NGƯỜI!!!
THÁNG TƯ,2013

Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2022

 Thơ tiễn bạn.

Người đi vào chốn thinh không ,

Mang theo Xuân ,Hạ,Thu,Đông đi cùng.

Thôi rồi Vinh ơi !

Nhớ ray rứt mi ơi…cái ngày đầu gặp mặt,

Mấy đứa miềng từ Quảng Trị Thừa Thiên,

Nghe cứ như dư Trời thiếu đất,

Gặp chắc nơi ni  là miền Đất Hứa ?

Nõ cần chi sữa thơm  với mật ngọt,

Cũng thênh thang ngang dọc ngút ngàn …

Đờn nì …rượu nì…chơi cho toạc đi !

Tình khúc thứ nhất hỉ!

Lạ …có yêu quỷ  chi mô mà tình với khúc !?

Ừ thôi, thì…rứa hay rứa,

Tau cào cấu răng ,mi cứ hò theo !

Tình vui theo gió mây trôi…Ý sầu nuôi suốt đời…

Có biết đâu niềm vui đã nằm trong thiên tai

Những cánh dơi lẻ loi mù trong bóng đêm dài…   (Lời nhạc Vũ Thành An )

Úi dà, cứ  như  đồ con cấy !

Vinh ơi ,hề , Vinh ơi !

Ray rứt nhớ ! ngậm ngùi thương ,Vinh ơi !

Phải là…da chan mồ hôi… nhễ nhại cuộn vòng gân trời (?)

Phải là… Phải là… Phải là…là

Thôi,Nõ Làm chi người huy hoàng …

 Thôi,Nõ Làm chi người ngang tàng…mà phải chọn cho dọoc xác !?

Chỉ là mồ hôi hôi mùi rượu đế ,

Chỉ là hoa tàn tình tan theo không gian …(Đoàn Chuẩn)

Chỉ là lăn lóc ngã nghiêng .

Ai đó dũ chén tạc chén thù ,Xưa rồi Diễm (?)

Phải là  đọi là tô mới đã cái đời lên rọong xuống bờ,

Phải là Rượu- mía –pha- thuốc- rầy thì nốc mới sướng,

Phải là chó cắn đuôi Lambretta …

Chao,chậc chậc… thì thịt mới thơm mùi cô dâu mới ,

Vinh ơi ,hề , Vinh ơi !

Bây chừ mi nằm … Mai rụng ngoài cươi...

Bình yên mi nằm ...Mai  rụng ngoài cươi…

Lệ rớt trong lòng,

Mi đi vào chốn thinh không ,

Mang theo Xuân ,Hạ,Thu,Đông đi cùng.

Tụi hắn nói :Chơi như ri thì mất sướng .

Vinh ơi ,hề , Vinh ơi !

Hơn nữa  thế kỷ viết chưa xong chữ bạn bè,

Nói mần chi cái trăm năm tình nghĩa phu thê !

Nói mần chi ,nói mần chi ơn cha nghĩa mạ đời đời dớ !?

Vinh ơi ,hề , Vinh ơi !

Tụi hắn nói :Chơi như ri thì mất sướng ….

Khi giữa người và thơ là một nấm mồ !

Thôi,mệt rồi ,nghỉ yên hỉ,REST …IN PEACE !

PHAN HÙNG-

Đầu Xuân Nhâm Dần (13.02.2022 )

 

 

 

 

Thứ Tư, 2 tháng 6, 2021

 

Nhớ !
Cùng nhau lên đồi cao,
Tháng Sáu về rồi sao ?
Các Bạn và tôi,trái tim đã mở ra...
Những cánh phượng cuối mùa,
Rụng xuống !
Có Những nhịp tim lẻ loi !
Vang vọng từ hư không.
Bềnh bồng  theo thời gian...
Thành bài thơ hẹn hò...
Tháng Sáu cùng chờ nhau ?!
Tháng Sáu cùng chờ nhau ?!
Nhé !
Phan Hùng 02.06.2021
 

 Ngày tháng Sáu...

Mênh Mông buồn,
bạn có nghe trong gió,
tiếng hoa phượng,rơi buồn rơi buồn từng cánh?!
Chúng ta
những đứa trẻ kéo dài tuổi thơ hơn nữa thế kỷ!?
vẫn như những cánh phượng ..
Rụng Hoài nỗi nhớ nhung !
Cứ hẹn rồi lại thôi !có sao đâu ...có sao đâu !
Sang năm mùa Phượng thiếu một chút men nồng ,
Chăng ?!
01.05.2021

Thứ Hai, 24 tháng 5, 2021

TIỄN CHA!

Tiễn cha một sáng hè sang
Đất trời SUỐI ĐÁ ,DU LONG ngập buồn.
Buồn trông những xót xa tuôn,
Tiễn cha về với cội nguồn xa xăm,
Có bao người tiễn đưa chân???
Đời cha một thuở hân hoan biển tràn,
Buồn vui, vinh hiển ngút ngàn.
Bây giờ yên lặng bên thềm nhân gian,
Đường về nguồn cội gian nan'
Gập ghềnh sỏi đá,chênh vênh sườn đồi.
Thế gian ơi!hề! thế gian!!!
Khi vui sum họp,lúc buồn có ai ?!
PHAN HÙNG;
Những ngày cuối tháng năm 2013

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016





                                “ĐÊM CUỐI NĂM SẮP HẾT “
                                 TA LÊ GÓT KHÔNG NGỪNG
                                 DỌC ĐƯỜNG SƯƠNG  GIÓ BỤI MỜ !
                                 CÒN NHỮNG CHUYẾN XE VỀ MUỘN
                                  VINH SƠN ƠI! HỀ VINH SƠN ƠI!;
                                 TA VẪN MONG VỀ BÊN NGƯỜI,
                                 BIẾT BAO !!!
                                        31.12.2015

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

NGƯỜI VÀ NGỢM.
I-Ngẫu nhiên
Quán café Đầu Ngõ ,
Buổi sáng cuối mùa thu,trời vẫn còn mờ sương ,màn đêm dường như chưa muốn ra đi .Người-tên hắn là Người,chả biết từ đâu,và ai đã đặt cho hắn như vậy –sáng nay; vẫn như mọi buổi sáng,như mọi cái khởi đầu của mọi sự khởi đầu,bên ly café đen hun hút hố sâu cuộc đời.Hắn đang ngất ngưỡng với cái gọi là “đỉnh cao trí tuệ” –hắn thường nghĩ như vậy- ở đâu đó trong màn sương mờ mờ ảo ảo.Có lúc người ta thấy hắn gật gật gù gù như đang đắc ý điều gì đó.Thời gian vẫn trôi qua,những giọt café vẫn ì ạch ,sương mờ vẫn mờ sương .
Sáng hôm nay, khác hẳn mọi khi,mặt trời dường như đang còn say ngủ,hẳn là đã vất vả sau đêm dài vật lộn với cái trần gian chỉ thích bóng tối u mê ám muội này .Ôi!vân vân và vân vân…
-Đang tơ tưởng à ?-vừa bước vào quán Ngợm (tên gã này là Ngợm,cũng chả biết từ đâu và do ai ?) đã la lên.
-Tơ với chả tưởng ,mây với chả gió ,café’ thôi-Người đáp.
-Nhìn bản mặt là biết đang mơ chuyện thiên đàng mà !-vừa nói Ngợm vừa ngồi xuống ,đối diện.
-Mơ gì,tớ đang muốn  thành người…vĩ đại,nhà văn ,nhà thơ chẳng hạn.
-Viết văn à ? sao ông không thử viết đi ,dường như Henry Miller đã từng nói như vậy -Ngợm trả lời.
-Biết,nhưng mà khó kinh khủng! Tớ đã mơ từ bao năm nay về cái việc này,bao nhiêu cái hay với ho,hen với suyển,siêu với việt,vĩ với đại,dại với khôn,ngôn với chả ngữ,chữ với lời, trời với đất vẩn vơ vơ vẫn trên đời này thiên hạ đã ói ra cả rồi !-Người chán nản trả lời.
-Sao ông không thử viết đi ? Ngợm hỏi.
-Người:   Bằng cách nào ?
-Ngợm:Dễ như…ăn ớt.
-Người:   ??? Này nhé : Ông dùng một cái rỗ ,rỗ lớn nhé ,mình làm chuyện lớn mà,ông cho vào đấy tất cả các chữ cái.Rồi ông sàng ,ông sẩy ,ông nẩy ,ông tung ,ông vung ,ông hứng,ông xào ,ông nấu ,ông xù,ông chiên gì gì đó vân vân và vân vân.Ông sẽ có những cái gọi là “tác phẩm tuyệt vời để đời để đại đấy”Ngợm vung tay giảng giãi như bậc thầy,một giáo sư giáo tử,bằng tiến bằng lùi bằng sĩ bằng tốt của một trường siêu siêu Đại học siêu siêu đẵng cấp.
-Người:Ông muốn nói chuyện ngẫu nhiên à ?
-Ngợm :Ngẫu với chả nhiên,bất với chả chợt quái gì cũng vậy .Mọi sự cứ coi như nó đang là.Từ cái vũ trụ bao la bát ngát mênh mông thiên thu bất tận,có thủy không chung ,có chung không thủy,cho đến cỏ hoa đồng nội èo uột lang thang,cho đến cái con vật người ô uế trầm luân,u mê ủ dột,bồng bột ngu ngơ, mơ  mơ màng màng, huyền huyền nhiệm nhiệm của ông ,thiên hạ đều cho là ngẫu nhiên thay thảy ,thì  sá gì mấy cái gọi là “những ang áng văn chương bất hủ hay tuyệt tuyệt tác phẩm tác vật để đời để chơi…”
-Người,có vẻ say mê gật gù :vậy à!!!
-Ngợm : chính xác !
-???
-Ngợm lý lẽ :Ông thử nhìn lại nhìn đi,nhìn ra ngó vào ,nhìn lên trông xuống vào cái đất nước bốn ngàn năm văn hiến này coi ?Bao nhiên đức ông tiến sĩ,bao nhiêu đức ngài vĩ đại,những nhà văn chương tuyệt thế như giai nhân,những bậc uyên bác uyên nguyên chưa khai chưa mở,những chú từ điển,những o sử gia ,những bà giáo dục …mà kết quả là gì? là những đại tuyệt tác phẩm sau khi xào nấu,là đạo văn ,là sao chép,là lai ghép,là bùa phép,vân vân và vân vân...
- Người ,lúc này mới đứng lên,trời đã sáng ,phán một câu xanh rờn tàu lá :
-Hay tuyệt !Hơn bất kì tác phẩm nào,thank you !
                                                          CUỐI THU ,THỨ BẢY NGÀY 03/10/2015